Sẵn mọi người đang hứng thú câu chuyện về bác giúp việc, LeoX kể tiếp nè. Chuyện của bác nhiều chuyện thú vị và đáng học hỏi phết đó. Ấy mà câu chuyện về bác giúp việc là chuyện thật 100% từ cả chi tiết và lời nói của nhân vật chứ không phải truyện sáng tạo ra mang tính truyền cảm hứng đâu nhé.
Những gì LeoX viết đều là những gì bản thân chiêm nghiệm ra và trải nghiệm qua cả. Bài học cuộc sống, bài học phát triển bản thân và cả bài học về đầu tư luôn ở quanh ta.

Câu chuyện thứ nhất:
Một ngày kia LeoX được biếu rất nhiều bưởi da xanh. Ngồi nhìn đống …vỏ bưởi, dày cùi và trắng muốt LeoX chép miệng: “Chỗ này mà nấu chè bưởi ngon phải biết”.
Bác giúp việc: thì nấu đi không bỏ phí ra.
LeoX: Ui giời em có biết làm thế nào đâu
Bác giúp việc: Thì lên mạng mà tìm. Gõ tìm kiếm trên mạng kiểu gì chả ra
LeoX: Hơ, ô kê, để e tìm.
Thế rồi LeoX chọn đại 1 cái video trên youtube rồi đưa cho bác.
Chiều vào bếp đã thấy 1 nồi chè bưởi to ú ụ ăn nhòe không hết. Nói thật thì không phải quá ngon nhưng cũng phải đc 7-8 điểm so với ăn ở hàng. Căn bản là nhà làm ra nên cảm giác sạch sẽ lại đúng lúc thèm nên ăn thấy rất đã.
Nấu nhiều quá bác bảo: “chị đem cho bớt mấy bà GV nhé, nhiều quá”.
LeoX lại ô kê.
Bác bê đi tiếng sau quay lại cười cười bảo: “Cho mấy bà ăn còn bị chửi là ngu em ạ”
LeoX: Ơ sao lại nói thế? Ngon thế còn gì
Bác giúp việc: Bảo chị ngu, vì đáng lẽ cứ bảo chủ nhà là mình không biết làm thì đỡ phải làm, lại còn đi tìm trên mạng ra để làm thì sau này càng phải làm nhiều.
LeoX: Ơ …ơ …
Bác giúp việc: Chị chỉ cười chả nói gì nhưng nghĩ bụng chả biết đứa nào ngu. Mình làm thì mình cũng được ăn, rồi mình biết làm mình về mình nấu cho con cháu mình ăn, rồi mình có thể dạy người khác làm, rồi nhà chủ họ quý mình thì họ cũng thoải mái với mình … lợi đủ đường thế mà bảo ngu ? Chị thấy mấy bà í mới ngu í. Nhưng thôi kệ, hơi đâu mà tranh cãi.
LeoX: Ơ bác nói chí phải, nhưng nếu lần sau mà không thích nấu thì chị không cần nấu mấy món này đâu nhé.
Bác giúp việc: Chị thích làm mà, lần đầu làm được chè bưởi ăn cũng ngon ngon thấy vui.
Từ đó trở đi, bác giúp việc được bọn trẻ đặt tên cho là “đầu bếp google”. Vì chỉ mua nguyên liệu rồi thích ăn món gì bác tự google ra để tìm cách nấu. Thôi đừng bảo LeoX sướng thế, tui tự biết tui may ah. Có lẽ là ở hiền gặp lành chăng? ^^
Chúng ta rút ra điều gì ?
Câu chuyện trên giản dị thôi, nhưng hàm chứa bài học sâu sắc đằng sau.
Có nhiều người làm gì cũng so sánh, tính toán thiệt hơn rất chi li. Họ nghĩ vậy mới là khôn, mới không bị thiệt thòi vì “ở đời hiền quá để cho người ta bắt nạt ah”. Nhưng nhiều khi vì hám cái lợi trước mắt, vì không nhìn được những cái lợi ích ẩn đằng sau. Tưởng mình khôn nhưng hóa ra lại thành khôn lỏi. Mà khôn lỏi sẽ thành dại, vì ai chả nhìn được ra cái bài tính đó. Tính cho lắm rồi hóa ra lại thành thiệt vào thân mà không hay biết. Viết đến đây, bất chợt LeoX nhớ đến câu chuyện về người Việt Nam trong mắt người Nhật ở link này.
Người Việt mình có rất nhiều câu chuyện tiếu lâm kiểu kiểu vậy vì cái tính khôn lỏi. Không biết mọi người có nhận ra hay đồng quan điểm không, nhưng đến ngày nay các câu truyện kiểu khôn lỏi như kiểu truyện Trạng Quỳnh vẫn còn nằm trong Sách giáo khoa như 1 nét đẹp dân gian là 1 điều khó hiểu. Có lẽ bởi đằng sau cái đặc tính đó ẩn chứa cả 1 quá khứ khó khăn nhọc nhằn của 1 dân tộc luôn bị hết nước lớn này đến nước lớn khác xâm lược, bóc lột, phải nhờ khôn lỏi mà tồn tại và vươn lên. Và có lẽ quá khứ đó vẫn còn ảnh hưởng ít nhiều đến chúng ta ngày nay hình thành nên cái nếp nghĩ tương tự như các bà giúp việc tự thấy mình khôn ở trên.
Tuy vậy hãy cứ giữ niềm tin ….
Tuy nhiên, hãy tin rằng đó không phải bản chất con người ta. Đó chỉ là 1 trạng thái chưa nhận thức hết vấn đề và hồ đồ trong suy nghĩ mà tồn tại cái con người đó trong 1 giai đoạn mà thôi.
Bản thân LeoX cũng đã từng có thời điểm như vậy thời trâu trẻ. Nhớ có thời trẻ trâu cách đây mười mấy năm, khi được 1 người anh rủ làm chung, LeoX cũng còn suy tính rồi chọn việc muốn làm và việc nào không muốn làm, cân nhắc xem làm cái này được gì, làm cái kia được gì. Lúc đó tưởng mình thế là khôn, sau này trải nghiệm cuộc đời rồi mới biết thế là dại. Khi ta tính toán, ta chỉ tính vụn vặt được cái ta được, chứ khó mà tính hết được cái ta mất – giống như bác tài xế làm tại công ty Nhật kia vậy.
Tuy nhiên, cũng như trường hợp của chính bản thân LeoX, đó chỉ là 1 trạng thái chứ không phải bản chất cố hữu. Khi thế giới quan rộng mở, trải nghiệm nhiều hơn, hay được tưới tẩm hạt giống tốt từ những câu chuyện từ trải nghiệm của người khác, cái đặc tính đó sẽ không còn là cố hữu nữa.
Số người sinh ra đã như bác giúp việc có lẽ không nhiều, nhưng bản chất chân thật trong con người chúng ta là luôn muốn hướng tới một phiên bản tốt hơn của chính mình. Do đó ta cũng không nên vội kết luận phán xét về ai đó là người thế này hay thế khác. Hay ngay cả với chính bản thân mình cũng vậy, luôn có phần tốt trong mỗi chúng ta còn chưa được nảy mầm hay biểu hiện.
Câu chuyện nhỏ này, hi vọng sẽ góp phần giúp được ai đó nhìn cuộc sống theo 1 lăng kính khác để đánh thức con người chân thật bên trong họ. Hãy cứ tin vào bản tính hướng thiện của con người đi, dù có lúc niềm tin đó không đặt đúng chỗ, thì ta vẫn cho tâm hồn mình được tưới mát và ươm mầm những hạt giống tốt. Với người trân trọng sự an yên nội tại, một chút thiệt thòi phải chịu cũng không xá gì.
Câu chuyện thứ hai:
Chuyện này hôm trước LeoX có kể trong bình luận nhưng viết ở bình luận ít người đọc được nên LeoX viết lại tại đây.
Chuyện là cả nhà đi leo núi rủ bác đi cùng. Cái loại leo núi trong nhà mà toàn các bậc bằng nhựa gắn lên tường cao tít lên tận nóc nhà ấy. Hơi già rồi nên cũng ko quen chơi của bọn trẻ nhưng a dua muốn thử, đuổi theo con hì hục mãi cuối cùng cũng trèo được lên đến nóc. Xuống được tới nơi mới biết hóa ra mình trèo sai bét vì đúng ra là phải theo từng mã màu cơ. Tức là chọn 1 màu, tốt nhất là bắt đầu với màu dễ, rồi chỉ được bám vào các màu đó mà leo. Sau đó sẽ leo sang màu khó hơn.
Bác giúp việc là người trèo cuối cùng. Trong khi mọi người hăm hở trèo thì bác đứng im lặng quan sát hội chuyên nghiệp đang trèo bên cạnh, nhờ đó mà nắm được là đến đoạn nào phải bám vào đâu, đoạn nào phải đổi chân mới qua được. Đến lượt bác, bác leo thoăn thoắt nhàng như 1 con sóc, loáng cái lên đến đỉnh, mà nhất là leo đúng màu mới kinh chứ không phải tiện bám vào đâu thì bám. Tuột dây nhảy xuống đến đất, bác phủi tay bảo: “tưởng thế nào, thế này con dễ hơn trèo cây nhà chị”. Thế rồi bác làm cho 1 series màu ngon ơ trong khi cả hội đứng dưới mắt tròn mắt dẹt đứng cổ vũ kịch tính như xem người nhà đi thi.
Câu chuyện số 2 về bác giúp việc lại là một bài học về thành công ẩn chứa sau một câu chuyện giản dị. Có 2 đặc điểm của bác giúp việc ở đây, là điểm chung của những người thành công. (Ta tạm khoan phán xét về chữ thành công nhé, vì định nghĩa về thành công của mỗi người có thể khác nhau. Với LeoX thì bác giúp việc sinh ra ở nông thôn với điều kiện không hoàn hảo mà phát triển được cả về vật chất và chiều sâu tư duy như vậy đã gọi là thành công rồi).
Ở bác giúp việc có 2 đặc điểm của người thành công.
Thứ nhất là chọn việc khó!
Trong câu chuyện thứ nhất là chọn làm một việc mình chưa bao giờ làm là nấu chè bưởi. Trong câu chuyện thứ hai là leo núi theo đúng màu thay vì đi màu nào cũng được cho dễ. Hay từ câu chuyện lần trước nữa LeoX kể thì là tự xoay sở tìm cách kiếm thêm việc để kiếm thêm tiền thay vì đứng núi này trông núi nọ xem có nhà nào trả cao hơn không.
Nhìn lại, LeoX cũng tự thấy mình đang đi theo hướng này với dự án ở leox.vn là chọn con đường khó. Nhưng LeoX có niềm tin sắt đá với những gì mình sẽ làm vì tấm gương những người thành công đều cho thấy họ chọn làm những thứ khác biệt, chọn làm việc khó. Càng thứ người ta nghĩ mình hâm hay dở, càng là thứ đáng để làm. Chọn đi theo lối mòn, theo những gì ai cũng thấy đúng hay đương nhiên phải thế thường lại là một con đường đi tối. Loài người, chả phải đạt được những sự tiến bộ vượt về khoa học công nghệ từ những ý tưởng điên rồ và những thứ chả ai nghĩ đến đó hay sao? Mà cứ kệ đi, chả thành công thì cũng thành nhân, cuộc sống còn gì vui nếu thiếu những trải nghiệm?
Điểm thứ hai là quan sát kỹ trước khi hành động!
Bác leo giỏi hơn mình thì là chuyện đương nhiên, bác còn leo được cây cơ mà. Nhưng việc quan sát kỹ trước khi hành động, và chọn đúng nhóm để quan sát là 1 điểm đáng học hỏi và lưu tâm. Thường chúng ta rất hay có xu hướng hấp tấp lao vào hành động.
Trên góc độ đầu tư thì việc đọc nhiều, phân tích kỹ mà LeoX vẫn hay gọi là “làm bài tập về nhà” thì rất ít, mà hành động mua mua bán bán thì lại quá nhiều. Ta bị hấp dẫn bởi việc mua bán liên tục vì nghĩ phải hành động mới dẫn đến được kết quả nhưng điều đó không đúng.
Thử tưởng tượng một con sư tử săn được mồi vì chạy lăng quăng trên đồng cỏ hay núp 1 góc, quan sát đối tượng, phân tích đối tượng và cú vồ là hành động ngắn gọn và dứt điểm cho 1 quá trình ?
Càng hành động lắm ta càng loạn, không những không biết vì sao mình hành động thế mà cũng chả biết là hành động không dẫn đến kết quả vì sao. Và vì mớ hành động lăng xăng đấy, tâm ta càng không yên, càng bị hút vào cái vòng xoáy của lòng tham và sự sợ hãi, do đó lại càng thiếu tỉnh táo và sáng suốt.
Mặc dù từ câu chuyện của bác giúp việc, lại rút ra bài học cho nhà đầu tư nghe có vẻ hơi xa xôi. Nhưng nếu bạn nhìn sâu vào bản chất từng việc, bạn cũng sẽ thấy mối liên hệ tương đồng ở khắp nơi, từ bác giúp việc cho đến một vị tỷ phú, từ 1 cá nhân cho đến 1 doanh nghiệp hay 1 đất nước. Có những quy tắc vận hành chung cho tất thảy.